Productivity

Năng lượng & Thời gian: Làm thế nào để bảo vệ, xây dựng và lan tỏa năng lượng cá nhân.

Mô tả bài viết: “Chúng ta không thiếu thời gian, chúng ta chỉ thiếu năng lượng”. Trong bài viết là tổng hợp nội dung từ hành trình bản thân mình đã đọc và ứng dụng những nội dung cốt lõi liên quan đến chủ đề bảo vệ, xây dựng, lan tỏa Năng lượng cá nhân và sử dụng Thời gian hiệu quả. Từ đó có thể giúp mình đạt được Hiệu suất cao trong các khía cạnh như mối quan hệ, sức khỏe, công việc và tài chính.

Doan ArloDoan Arlo/
0
Năng lượng & Thời gian: Làm thế nào để bảo vệ, xây dựng và lan tỏa năng lượng cá nhân.

05 tư duy mình ấn tượng giúp tăng năng lượng cá nhân.

  1. Phong cách sống Khắc kỷ - Tự do tinh thần để hướng đến sự bình thản trong tâm hồn.

  2. Trọng tâm cuộc sống hướng đến Phạm vi ảnh hưởng - Tập trung vào nội tại để tạo ảnh hưởng, thay vì bận tâm vào những điều ngoại tại để tìm kiếm sự công nhận.

  3. Ưu tiên làm những điều quan trọng - Tạo ra nhiều giá trị hơn.

  4. Nội tại hóa mục tiêu - Hạn chế sự thất vọng do bản thân tự tạo ra.

  5. Tự do về thời gian - Tăng sự lựa chọn được làm gì, làm cùng với ai, làm ở đâu và làm khi nào.

Vì sao mình khao khát tìm cách bảo vệ thời gian và năng lượng của bản thân.

Bắt đầu từ cuộc thi Ironman 70.3 (Half Ironman) trong tháng 5 năm nay, được tổ chức tại Đà Nẵng. Qua việc quan sát các vận động viên tham gia dưới cái nắng chói chan của mùa hè khi mình đang di chuyển trên đường đi làm về và những bài báo mình đọc sau đó về cuộc thi, một tín hiệu mạnh mẽ khiến mình đặt ra một câu hỏi lớn:

“Tại sao một doanh nhân bận rộn như Phạm Thành Long, hay một người đã ngoài 60 tuổi - như Giáo sư Dương Nguyên Vũ lại vẫn có thể dành thời gian và có năng lượng để luyện tập và hoàn thành một cuộc thi Ironman; trong khi mình, với ít trách nhiệm hơn, lại luôn cảm thấy không đủ thời gian để làm những điều mình muốn?”

Dành cho những ai chưa rõ:

  • Giáo sư, Tiến sĩ Dương Nguyên Vũ là một chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực Trí tuệ Nhân tạo và Quản lý Hàng không Vũ trụ. Hiện tại, ông đảm nhiệm chức vụ Phó Hiệu trưởng kiêm Giám đốc Khoa học Trung tâm Nghiên cứu AI Tạo sinh tại Đại học VinUni.

  • Phạm Thành Long là một luật sư, doanh nhân và diễn giả truyền cảm hứng nổi tiếng tại Việt Nam. Chuyên về lĩnh vực phát triển bản thân và huấn luyện kinh doanh. Ông là người sáng lập Công ty Luật Gia Phạm và là nhà đào tạo của nhiều khóa học về tư duy làm giàu.

  • Ironman 70.3 (Half Ironman) là một trong những chuỗi cuộc thi ba môn phối hợp khắc nghiệt và danh giá nhất thế giới. Con số "70.3" tượng trưng cho tổng chiều dài quãng đường của cuộc đua tính bằng dặm, tương đương khoảng 113 km. Vận động viên sẽ hoàn thành liên tục 3 môn thể thao theo thứ tự sau mà không có thời gian nghỉ: Bơi 1.9 km, đạp xe 90 km và chạy bộ 21.1 km.

Mình đặt câu hỏi đó không phải từ sự ngưỡng mộ đơn thuần, mà vì chính mình đã gặp phải những vấn đề liên quan - mình bị cuốn vào guồng công việc khiến mình cạn kiệt năng lượng, bỏ bê những thói quen để xây dựng sức khỏe, trì hoãn việc học kỹ năng giá trị và không có nhiều thời gian dành cho những người thân yêu vì mình luôn cảm thấy thiếu hoặc khi có thời gian thì lại không đủ năng lượng để làm những việc đó.

Có một giai đoạn dài khoảng năm tháng vào cuối năm âm lịch 2025, mình đảm nhận vai trò huấn luyện viên cho một đội thi đấu Robot tham gia cuộc thi VEX V5 quốc tế. Vai trò đó đã dần dần nuốt chửng toàn bộ năng lượng và thời gian của mình theo cách mà mình không nhận ra, mình bắt đầu bỏ bê việc tập GYM, không còn thời gian cho những người thân quan trọng (ngoài đồng nghiệp làm việc chung), giấc ngủ ít hơn đến nỗi ngã lưng ra là ngủ ngay vì mệt rã rời, thậm chí mình còn dừng thói quen đọc. Trong giai đoạn khoảng một tháng gần đến ngày thi, mình dành toàn bộ thời gian cho đội, đi làm ở trường từ sáng đến chiều tối, về nhà tắm rửa ăn uống rồi lên lại trường hỗ trợ đội đến khuya mới về ngủ và cảm thấy mình chạy theo công việc thay vì làm chủ nó. Cho đến khi các khía cạnh như sức khỏe, tinh thần và các mối quan hệ khác bị ảnh hưởng thì mình mới nhận thức rõ vấn đề. Có thể đó là vai trò mà lần đầu mình đảm nhiệm và cùng lúc đảm nhiệm những vai trò khác trong công việc, đồng thời vẫn có một người đồng nghiệp cũng hỗ trợ đội cùng mình, nên có lẽ việc giữ nhiều vai trò cùng lúc khiến mình tạo ra tâm lý rằng phải cố hoàn thành tất cả mọi việc cùng lúc. Điều mình đạt được có lẽ là những kỹ năng liên quan trong việc quản lý đội và niềm vui trong quá trình cùng mấy trò làm robot. Nhưng cuối cùng vấn đề vẫn là năng lượng cạn kiệt và cuộc sống của mình mất cân bằng hẳn.

Điểm khởi đầu để mình có ý định thoát ra khỏi vòng lặp đó là từ việc ý thức được nhờ cuốn Tuần làm việc 4 giờ của Timothy Ferriss và việc đúc kết những kiến thức liên quan đến Năng lượng cá nhân trong 5 cuốn sách (mình sẽ nhắc đến trong bài này) mà mình đã có ứng dụng. Điều đó dần hình thành được một hệ tư duy giúp mình hiểu rõ hơn: năng lượng và thời gian là thứ ta cần ưu tiên để chủ động bảo vệ, xây dựng và phân bổ có ý thức. Mình tin điều này có thể giúp một người tạo ra nhiều giá trị hơn - cả về vật chất lẫn tinh thần.

Tóm tắt, ghi chú: Những tư duy và những cách làm việc mới.

Phần 1: Nền tảng tư duy

1. Năng lượng của chúng ta là gì và tại sao nó quan trọng hơn thời gian?

Trong cuốn Sức mạnh của toàn tâm toàn ý, Jim Loehr và Tony Schwartz mở đầu bằng một quan sát đi ngược lại với cách phần lớn chúng ta vẫn nghĩ: Thời gian là nguồn lực cố định, còn năng lượng thì không.

Mỗi người đều có 24 giờ mỗi ngày. Nhưng cùng một khoảng thời gian 4 tiếng buổi sáng, một người có thể hoàn thành công việc xuất sắc, trong khi người khác chỉ hoàn thành được một nửa.

Vì vậy, sự khác biệt nằm ở năng lượng chứ không phải thời gian - mới là thước đo cơ bản của HIỆU SUẤT cao.

Kết luận trên của hai tác giả được đúc kết từ phòng thí nghiệm, nơi họ huấn luyện các vận động viên đỉnh cao, rồi áp dụng sang những môi trường khắc nghiệt không kém: đội giải cứu con tin của FBI, cảnh sát tư pháp, nhân viên y tế, và các lãnh đạo doanh nghiệp.

Hai tác giả phân chia năng lượng con người thành bốn nguồn, mỗi nguồn vừa độc lập vừa bổ trợ lẫn nhau:

Thể chất - Đây là khả năng chịu đựng, sức mạnh và tốc độ phục hồi của cơ thể. Nó được duy trì qua tập luyện, ăn uống và ngủ nghỉ hợp lý. Khi nguồn này sụp đổ, kiệt sức, mất ngủ hay ốm đau, mọi tầng còn lại đều bị kéo xuống theo.

Cảm xúc - Đến từ các mối quan hệ và trạng thái nội tâm thể hiện qua sự tự tin, lòng biết ơn, niềm vui, sự rung cảm,… được vun đắp thông qua việc kết nối sâu sắc với người khác. Người có cảm xúc ổn định sẽ ít bị dao động trước áp lực bên ngoài.

Trí tuệ - Được rèn luyện qua khả năng tập trung, phân tích, học hỏi và vận dụng kiến thức linh hoạt. Nó được cải thiện qua việc chủ động tiếp nhận thông tin có chọn lọc, đúc kết từ trải nghiệm.

Tinh thần là nguồn năng lượng quan trọng nhất - Nó là sự gắn kết với các giá trị sống, mục đích sống hay sứ mệnh cá nhân với những viêc ta làm trong cuộc sống. Đây chính là nguồn năng lượng giúp con người vượt qua cả những giới hạn về thể chất.

Đó là 4 nguồn năng lượng mình thấy sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến các khía cạnh quan trọng như các mối quan hệ, sức khỏe, thời gian, công việc và tài chính của mỗi người - là nguồn gốc tạo ra sự thỏa mãn và hạnh phúc của mỗi chúng ta trong cuộc sống.

Để mỗi khía cạnh trong cuộc sống mà ta muốn xây dựng và lan tỏa, thì ta cần toàn Tâm toàn Ý tập trung bảo vệ được 4 nguồn năng lượng của ta - đó là việc tối quan trọng.

2. Tự do tinh thần - Nền móng của mọi sự thay đổi

Tự do lựa chọn mô thức

Vì sao Jim và Tony xem nguồn năng lượng Tinh thần là yếu tố quan trọng nhất, giúp con người vượt qua cả những giới hạn về thể chất - đóng vai trò là nền móng cho sự phát triển các khía cạnh trong cuộc sống của mỗi cá nhân.

Để chứng minh cho điều đó mình muốn lấy thông điệp về sự “Tự do Tinh thần” mà tác giả Viktor E. Frankl đã đúc kết qua trải nghiệm sống cực khổ trong trong trại tập trung của Đức quốc xã và viết lại trong cuốn sách kinh điển của của ông - Đi tìm lẽ sống.

Con người có thể bị lấy đi mọi thứ, nhưng chỉ trừ một điều đó là Sự Tự do Tinh thần - Tự do trong việc lựa chọn thái độ sống trong bất kỳ hoàn cảnh nào, và sự tự do lựa chọn hướng đi của mình”.

Khi biến cố - những điều không mong muốn nằm ngoài sự kiểm soát xảy ra với một người; như mắc bệnh nang y, mất người thân hay bị đuổi việc do công ty thay đổi chính sách,… nếu họ là người đạt được sự Tự do Tinh thần thì quá trình trải qua những biến cố có thể rất đau đớn về thể xác, nhưng thế giới nội tâm của họ lại rất kiên cường. Họ có thể tự rút mình ra khỏi nghịch cảnh để đến với cuộc sống nội tâm phong phú. Điều đó giúp cuộc sống của họ được tiếp diễn theo một hướng có ý nghĩa và có mục đích.

Cũng chính Stephen R. Covey đã sử dụng thông điệp về sự Tự do Tinh thần này của Frankl làm nền tảng cho Tinh thần Sống Chủ động trong cuốn sách “7 thói quen hiệu quả” của ông. Và thật sự mình đã rất ấn tượng, điều đó đã thay đổi con người của mình theo hướng tích cực trong những khía cạnh khác nhau.

Covey nói rằng: Khi một yếu tố ngoại cảnh nào đó tác động đến một người, từ đó sinh ra phản ứng của họ; thì câu hỏi quan trọng đặt ra là “Điều gì nằm giữa Yếu tố kích thích và Phản ứng?”. Câu trả lời đó chính là “Sự tự do trong việc lựa chọn Mô thức”.

Mô thức là cách chúng ta nhìn nhận sự việc - không phải theo nghĩa chức năng thị giác, mà liên quan đến nhận thức, sự thấu hiểu và diễn giải sự thấu hiểu đó

Không giống như Frankl đã sử dụng từ “thái độ”, mà Covey đã dùng một từ ở tầng sâu hơn đó chính là “Mô thức”. Ông nói Mô thức chính là cách ta nhìn nhận vấn đề - là cội nguồn sinh ra Thái độ và Hành vi của ta.

Để dễ hình dung, mình lấy một câu chuyện ví dụ như sau: Có hai người đồng nghiệp đang chở nhau trên đường đi làm, đến ngã tư gặp đèn đỏ họ dừng lại. Lúc đèn vừa nhảy sang tín hiệu màu xanh được phép đi, người chở là bạn nam bắt đầu di chuyển tiếp, thì cùng lúc đó bỗng có một bác từ hướng bên phải chạy xe với tốc độ cao vội vã cố gắng vượt qua những giây đèn vàng, điều đó khiến bạn nam phải phanh gấp lại, còn bác lạng sang bên để né. Lúc này tâm lý của hai người đồng nghiệp đều hoảng hốt, khiến bạn nam tức giận hét lên “chạy kiểu gì thế”, bác ngoảnh mặt rồi đi luôn, bạn nữ ngồi phía sau cũng thở phào nhẹ nhõm rồi hai người tiếp tục di chuyển đến chỗ làm. Trên quãng đường còn lại, bạn nam không ngừng trách móc người bác kia tại sao lại cẩu thả như vậy, nếu mà gặp lại tôi sẽ quát cho bác đó một trận. Bạn nữ ngồi phía sau cũng đồng cảm, và trấn an bạn nam rằng may quá - may mà bạn phanh kịp chứ không biết chúng ta sẽ như thế nào nếu bị bác đó tông trúng, lần sau chỉ cần quan sát kỹ hơn trước khi qua ngã tư - dù đã được phép đi là được. Cùng một tình huống, nhưng hai mô thức khác nhau. Thái độ của bạn nam là oán trách sinh ra phản ứng tiêu cực, còn bạn nữ thì biết ơn nên sinh ra phản ứng tích cực. Nếu tiếp tục giữ thái độ và phản ứng như vậy, thì chắc chắn công việc hôm đó của bạn nam sẽ bị chuyện này làm ảnh hưởng và bạn nữ bỏ qua vì rút được kinh nghiệm nên công việc sẽ tiếp tục được diễn ra bình thường.

Chính Cách mỗi người nhìn nhận vấn đề chính là vấn đề!

Trong cuộc sống chúng ta có thể gặp rất nhiều vấn đề, và thậm chí có những chuyện chúng ta sẽ không ngờ đến - ảnh hưởng lớn đến sự bình thản của ta. Để thích nghi được với những vấn đề xảy ra và vượt qua được nghịch cảnh đó, thì sự Tự do lựa chọn Mô thức là điều mà mỗi người cần đạt được.

Sự Tam Phân Quyền Kiểm Soát - Cách để phân bổ năng lượng.

Một trong những kỹ thuật tâm lý của Chủ nghĩa Khắc kỷ - đó chính là sự Tam phân quyền kiểm soát . Kỹ thuật đó đã tác động mạnh lên bản thân mình, nó đã giúp mình nhận thức được đâu là những vấn đề mình có thể và không thể giải quyết, từ đó đưa ra những quyết định và hành động phù hợp hơn.

Sự tam phân quyền kiểm soát - Tất cả mọi việc trong cuộc sống đều được phân loại vào ba nhóm sau:

  • Nhóm 1 - Những thứ ta có toàn quyền kiểm soát: Quan điểm của ta, mục tiêu ta đặt ra, các giá trị ta theo đuổi, tính cách ta rèn luyện, cách ta phản ứng,…

  • Nhóm 2 - Những thứ ta hoàn toàn không thể kiểm soát: Quá khứ, thời tiết, ý kiến của người khác về ta, kết quả bầu cử, sự suy thoái kinh tế, việc ai đó có ưa thích ta hay không,…

  • Nhóm 3 - Những thứ ta có thể kiểm soát một phần: Kết quả của một dự án, thành tích trong một cuộc thi, kết quả của một cuộc đàm phán,…

Nội tại hóa mục tiêu

Epictetus - Hãy đặt mục tiêu hướng đến những thứ bạn chắc chắn có thể đạt được.

Theo tác giả, nội tại hóa mục tiêu là điều hiển nhiên mà một nhà Khắc kỷ sẽ làm, nếu họ mong muốn tập trung vào những thứ có thể kiểm soát và duy trì sự bình thản khi những nỗ lưc của họ thất bại.

Ví dụ: Khi đặt mục tiêu về việc cải thiện thành tích chạy bộ. Ta sẽ không đặt mục tiêu là vô địch giải chạy marathon ở cự ly 10km. Vì sao lại không nên, đó là một mục tiêu bị ảnh hưởng từ các yếu tố bên ngoài - đó là sự xuất sắc của các cá nhân khác, ta sẽ không biết được một người có thành tích vượt trội về thời gian khi hoàn thành 10km nhanh hơn ta cả 15 phút và họ cũng cùng tham gia giải chạy đó với ta, thì việc ta vượt qua họ là điều khó có thể xảy ra và có thể khiến ta thất vọng hoặc nản lòng khi không đạt được điều như ý. Thay vào đó ta cần nội tại hóa mục tiêu bằng việc tập trung vào việc cải thiện để tốt hơn thành tích cũ của chính ta ở cự ly 10km. Ta có thể tăng số lượng và thời gian của một buổi tập lên, thay đổi chế độ ăn để phù hợp với việc tăng buổi tập đó,… những việc này hoàn toàn thuộc quyền kiểm soát của ta. Khi ta làm đúng và làm hết sức những việc trong khả năng như vậy thì quá trình đó đã là một thành công, và dần dần ta sẽ cải thiện được thành tích để có thể đạt được kết quả giống cá nhân xuất sắc kia.

Người Khắc kỷ tập trung thời gian và năng lượng vào đâu? Tập trung hoàn toàn vào nhóm 1, vì nó sẽ giúp ta mang lại kết quả đảm bảo. Không quan tâm đến nhóm 2 vì lo lắng đến những điều trong nhóm đó là vô ích. Và khi đối mặt với nhóm 3, họ sẽ thận trọng đặt ra những mục tiêu bên trong (nội tại) thay vì bên ngoài (ngoại tại) nhằm tránh được nỗi thất vọng và chán chường.

Tác giả cho rằng, chúng ta kiểm soát một việc gì đó nhằm mục đích hướng đến sự bình yên, tự do và thanh thản. Đồng thời ông cho rằng, tác hại của việc không kiểm soát sẽ khiến ta gặp sự bất hạnh và đau khổ, nhưng nếu chúng ta cố gắng kiểm soát một việc vốn dĩ đã không dành cho ta thì cũng sẽ mang lại tác hại tương tự.

Qua đó, mình nghĩ nếu nhận thức và kiểm soát được những điều thực sự dành cho bản thân và bỏ qua những việc không liên quan còn lại, thì mình sẽ có một cuộc sống ý nghĩa hơn, hài lòng hơn và bình thản hơn.

Phạm vi ảnh hưởng & Phạm vi bận tâm

Đây là một phần mà mình cực kỳ tâm đắc, đã giúp mình rất nhiều trong các khía cạnh của cuộc sống từ việc rèn luyện sức khỏe tinh thần, trong công việc hay xây dựng các mối quan hệ. Tác giả Stephen R. Covey gọi đó là Phạm vi ảnh hưởng & Phạm vi bận tâm.

Bạn hãy tưởng tượng có hai vòng tròn đồng tâm. Một vòng tròn là Phạm vi bận tâm - những thứ chiếm lấy sự chú ý khiến ta mất năng lượng: tin tức tiêu cực, ý kiến của người khác về ta, quy đinh công ty mà ta không thể thay đổi, tình hình kinh tế, thời tiết xấu hôm nay,…. Vòng tròn còn lại là Phạm vi ảnh hưởng - những thứ ta thực sự có thể tác động: thái độ của ta, kỹ năng ta rèn luyện, cách ta giao tiếp với người khác, thói quen ta xây dựng mỗi ngày,…

Covey quan sát thấy một sự khác biệt căn bản giữa hai nhóm người về cách họ sử dụng năng lượng (có ý thức và vô thức) quyết định đến sự ẢNH HƯỞNG của họ rộng hay hẹp:

  • Người chủ động tập trung năng lượng vào Phạm Vi Ảnh Hưởng. Họ dành thời gian để nổ lực học hỏi, xây dựng và phát triển những điều họ muốn Hiện hữu - có thể thay đổi được: trở nên kỷ luật hơn, thấu cảm hơn, chính trực hơn, có trách nhiệm hơn,…. Theo thời gian, vòng tròn đó lớn dần ra - họ tạo ra nhiều giá trị hơn, những giá trị đó có thể ảnh hưởng tích cực đến mọi người xung quanh và làm chủ cuộc sống của họ hơn.

  • Người bị động tập trung năng lượng vào Phạm Vi Bận Tâm. Họ dành phần lớn thời gian than thở, lo âu, phàn nàn về những thứ không thể thay đổi và khát khao Sở hữu: Ước gì mình có nhiều tiền hơn, giá như sếp hiểu mình hơn, mong mọi người đừng phán xét mình,… Năng lượng tiêu cực đó lan ra khiến những người xung quanh cũng bận tâm theo. Họ bị cuộc sống kiểm soát và kết quả là Phạm Vi Ảnh Hưởng của họ ngày càng thu hẹp lại.

Giống như Sự tam phân quyền kiểm soát, Covey đã diễn giải 3 nhóm trong nguyên lý đó theo một cách mình thấy cũng khá trực quan và thực tế. Ông cho rằng, mọi vấn đề trong cuộc sống của ta đều sẽ rơi vào một trong 3 nhóm:

  • Trực tiếp kiểm soát - những vấn đề liên quan đến hành vi của chính ta.

  • Gián tiếp kiểm soát - những vấn đề liên quan đến hành vi của người khác.

  • Không thể kiểm soát - những vấn đề ta không thể làm gì ngoài việc thay đổi mô thức.

Mở rộng phạm vi ảnh hưởng: Điều tuyệt vời nhất mà mình muốn chuyển trọng tâm của cuộc sống sang Phạm vi Ảnh hưởng đó là thay đổi động cơ sống từ việc muốn nhận được sự CÔNG NHẬN của người khác sang động cơ là sự ẢNH HƯỞNG. Điều này đã thay đổi hoàn toàn tất cả những việc mình làm và mang lại cho mình nhiều sự thỏa mãn hơn. Rõ ràng nhất đó chính là sự Chủ động, vì mình biết một điều rằng Người chủ động tập trung thời gian và năng lượng để thay đổi từ bên trong, từ đó tạo ảnh hưởng tích cực để có thể thay đổi những gì ở bên ngoài. Còn người bị động chỉ tập trung và muốn thay đổi những thứ bên ngoài, điều đó khiến họ cạn kiệt năng lượng. Bên cạnh đó, đôi lúc mình cũng sẽ bỏ quên nó vì cuốn vào những guồng quay công việc. Đó là điều mà mình cũng cần được nhắc nhở để có thể thực sự sống trong phạm vi ảnh hưởng của mình và hơn thế là có thể mở rộng nó.

Điều quan trọng ở hiện tại mà mình cần xác định đó là những điều gì nằm trong Phạm vi Ảnh hưởng và Phạm vi Bận tâm. Tập trung hoàn toàn vào những việc nằm trong Phạm vi Ảnh hưởng, không để mình trở thành nô lệ và lệ thuộc vào những việc nằm trong Phạm vi Bận tâm. Nhận lãnh trách nhiệm chứ không đổ lỗi khi gặp vấn đề. Quyết định và hành động dựa trên giá trị chứ không dựa trên cảm xúc. Đó là điều tạo nên sự khác biệt giữa người chủ động và người bị động.

3. Tự do thời gian - Đích đến là sự linh động

Quy luật Pareto & Pakinson: Một cách làm việc khác

Mình nghĩ nếu áp dụng tốt hai quy luật này vào các khía cạnh trong cuộc sống thì sẽ giúp mình có được sự linh động và là nền tảng ban đầu để có thể đạt được sự tự do về thời gian. Tại sao lại như vậy? Với những gì mình quan sát được từ công việc của những người xung quanh và từ kinh nghiệm cá nhân là một giáo viên STEM (như một vai trò là hướng dẫn đội Robot VEX V5), mình thấy vấn đề hầu hết của những người làm thuê và những ông chủ tự kinh doanh đó là ôm đồm để tự làm tất cả mọi việc. Đó chính là nguyên nhân chính dẫn đến sự hạn hẹp về thời gian khiến ta khó có thể làm những điều ta mong muốn và ở cạnh những người ta yêu quý. Có thể là ở thời điểm hiện tại, mình và những người đó có thể chọn đầu tư thời gian và công sức để xây dựng nguồn tài chính cá nhân để giải quyết những vấn đề cơ bản trong cuộc sống. Nhưng nếu đó là những công việc chỉ mang lại nguồn thu nhập cao nhưng không mang lại sự linh hoạt trong công việc cho sau này thì đó là một vấn đề cần được cân nhắc.

Qua cuốn sách Tuần làm việc 4 giờ của Timothy Ferriss, mình đã nhận thức rõ ràng hơn về vấn đề này, nó đã thôi thúc mình phải xác định rõ những điều thật sự quan trọng trong những vai trò của mình trong cuộc sống và tập trung năng lượng để hoàn thành những việc đó (mình sẽ trình bày rõ bên dưới), và cách để tìm nguồn lực từ bên ngoài để hỗ trợ ta (mình sẽ không trình bày trong bài viết này).

Để biết được một việc gì là quan trọng và làm sao để hoàn thành việc quan trọng đó với nguồn lực ít nhất, thì ta cần biết được tính Hiệu quả và tính Năng suất là gì?

Giải thích ngắn gọn: Hiệu quả là làm đúng việc (những việc quan trọng) để đạt được mục tiêu. Trong khi đó, Năng suất là hoàn thành được nhiều việc (dù việc đó có liên quan đến mục tiêu và có quan trọng hay không) với ít nguồn lực nhất (thời gian, tiền bạc, nhân sự,…). Năng suất tập trung vào Số lượng, còn hiệu quả tập trung vào Chất lượng.

Có năng suất mà thiếu tính hiệu quả là vấn đề mà chúng ta thường gặp nhất. Tính năng suất là điều quan trọng, nhưng sẽ trở thành vô ích nếu không được áp dụng vào đúng những việc mang lại tính hiệu quả.

Quy luật Pareto - Nguyên lý 80/20

“Bận rộn là một hình thái của sự lười biếng - lười suy nghĩ và hành động bừa bãi” - Trích trong cuốn Tuần làm việc 4 giờ

80% sản lượng đầu ra là kết quả của 20% đầu vào.

Phân tích về mọi khía cạnh trong cuộc sống như tài chính, tình yêu, công việc, sức khỏe, … dựa trên hai câu hỏi:

Đâu là 20% nguyên nhân sinh ra 80% vấn đề rắc rối và bất hạnh của bạn?

Đâu là 20% giải pháp đem lại 80% kết quả của mục tiêu và hạnh phúc của bạn?

Mục đích của việc này là xác định được những việc phi hiệu quả mà ta cần ngừng ngay hoặc ủy thác cho người khác, đồng thời tìm ra những điểm mạnh mà ta ưu tiên để phát huy.

Người thiếu thời gian - bản chất của việc này thứ nhất đó là không biết đặt ra các ưu tiên cho mình và thứ hai đó là không biết cách xử lý những việc còn lại như thế nào hoặc không biết ủy thác cho ai (điều thứ hai này là vấn đề hầu hết của của mình và mọi người vì tính chất công việc mà chỉ có ta là người đảm nhận nhiệm vụ do không có ai để ủy thác). Vì vậy ta thường ôm đồm để làm tất cả mọi việc - đó là nguyên nhân phổ biến trong công việc dẫn đến cạn kiệt năng lượng đồng thời ảnh hưởng (hoặc bỏ bê) đến các khía cạnh còn lại trong cuộc sống của ta.

Ảo tưởng về công việc 9-5 và Quy luật Parkinson

Chế độ làm việc 9-5 không hề có cơ sở khoa học chứng minh đây là khoảng thời gian để một người làm việc hiệu quả. Tại sao tất cả mọi người trên thế giới đều cần chính xác 8 tiếng để hoàn thành công việc? Điều này thật vô lý, vì sao lại như vậy:

  • Thứ nhất: Sự tập trung của mỗi người là khác nhau, con người không thể tập trung cao độ trong cùng thời điểm kéo dài 8 giờ mỗi ngày.

  • Thứ hai: Đồng hồ sinh học tự nhiên (chu kỳ thức - ngủ) của mỗi người là khác nhau. Vì vậy những người có thiên hướng là “cú đêm” sẽ khó để phù hợp với chế độ làm việc này.

  • Thứ ba: Theo nghiên cứu từ Trường Y tế Công cộng Texas A&M - hiệu suất và độ chính xác của nhân viên có xu hướng giảm mạnh vào buổi chiều và đó là khoảng thời gian dễ mắc lỗi nhất.

Chế độ làm việc này là một thỏa thuận xã hội chung, đo hiệu quả bằng khối lượng công việc, điều này đi ngược lại với những điều đã phân tích ở trên.

Quy luật Parkinson phát biểu rằng một nhiệm vụ sẽ quan trọng và phức tạp tỉ lệ thuận với thời gian được giao để hoàn thành nhiệm vụ đó.

Một câu nói kinh điển của Elon Musk về quy luật này đó là:

"Hãy ngừng kiên nhẫn và bắt đầu tự hỏi bản thân: Làm thế nào tôi có thể hoàn thành kế hoạch 10 năm của mình trong 6 tháng? Bạn có thể sẽ thất bại, nhưng bạn sẽ tiến xa hơn rất nhiều so với người chỉ chấp nhận rằng nó sẽ mất 10 năm.” - Elon Musk

Thông điệp cốt lõi ở đây chính nhấn mạnh vào “Thời gian hoàn thành một nhiệm vụ” hay còn gọi là Deadline. Một nhiệm vụ được hoàn thành sẽ phụ thuộc vào Áp lực thời gian dài hay ngắn và Mức độ tập trung dành năng lượng của ta cho nhiệm vụ đó.

Để dễ hình dung hơn về quy luật này thì ta hãy cùng nhìn lại thời đại học của mình xem, việc hoàn thành đồ án/tiểu luận đều được hoàn thành trong ngày cuối cùng trước khi báo cáo, cho dù thời gian để hoàn thành lên đến một học kỳ (3-4 tháng), trong thời gian đó ta phân bổ năng lượng để làm rất nhiều việc cùng lúc, nhưng nếu chỉ ép thời gian xuống còn 1 tháng (hoặc thậm chí là 10 ngày cuối) thì ta vẫn có thể hoàn thành nó.

Vấn đề mà chúng ta thường gặp phải đó chính là ảo tưởng về thời gian, ta lên kế hoạch và dự đoán một mốc thời gian hợp lý để hoàn thành một mục tiêu, nhưng thực tế là không cần nhiều thời gian đến vậy. Chính mình đã từng trải qua cảm giác đó, với mục tiêu là “tăng 10 cân (từ 61kg lên 71kg) trong năm 2024”. Trong năm đó mình đã phân bổ mục tiêu đó ra thành từng ngày để thực hiện, nhưng thực tế càng thoải mái về thời gian thì mình càng trì hoãn và để những công việc khác lấn chiếm năng lượng, điều đó khiến mình đã thất bại. Nhưng không từ bỏ và mình bắt đầu lại vào năm 2025, ở lần này mình đã làm khác đi bằng việc tập trung vào những tháng hè và rút ngắn thời gian thực hiện mục tiêu đó từ 12 tháng xuống còn 3 tháng (nhờ thông điệp chính từ cuốn sách The 12 week year), đó cũng là mục tiêu ưu tiên nhất của mình vào thời điểm đó, mình tập trung vào những hành động quan trọng như tập GYM ít nhất ba buổi một tuần, ăn bốn bữa và ngủ đủ ít nhất 7 tiếng mỗi ngày; cuối cùng mình đã đạt được mục tiêu từ giữa tháng tư đến đầu tháng bảy trong năm đó - trước cả thời hạng 15 ngày.

Nhờ quy luật này mà mình đã luôn hoài nghi về thời gian mà bản thân đặt tra để hoàn thành một mục tiêu nào đó. Có thể là “bóp” thời gian xuống mức thấp nhất có thể (sau khi đã cân nhắc nguồn lực của mình), cho dù không đạt được mục tiêu trong khoảng thời gian đó thì bản thân cũng sẽ đi nhanh hơn rất nhiều so với việc là đặt ra mốc thời gian có vẻ là an toàn nhưng không thực tế như lúc trước.

Sự kết hợp giữa Pareto và Parkinson

  • Quy luật Pareto tập trung vào tính Hiệu quả - Tập trung vào các nhiệm vụ quan trọng để giảm bớt thời gian làm việc.

  • Quy luật Parkinson tập trung vào tính Năng suất - Giảm bớt thời gian làm việc để tập trung vào các nhiệm vụ quan trọng.

Giải pháp tốt nhất là sử dụng cả hai cùng lúc: Xác định một nhiệm vụ ưu tiên, lên lịch hoàn thành nhiệm vụ đó với thời hạn ngắn nhất có thể.

Danh sách những việc cần ngừng ngay

Jim Colline nói rằng, hầu hết chúng ta đều có một danh sách những việc “cần làm ngay”, danh sách này càng ngày càng dài ra. Phần lớn chúng ta đều có cuộc sống bận rộn, chúng ta cố gắng tốt hơn bằng cách làm việc, làm việc và làm việc nhiều hơn; nhưng vấn đề là ta càng bận rộn để làm tất cả mọi việc thì đó là điều không hiệu quả.

Những người hiệu quả là những người tận dụng “danh sách cần ngừng ngay” cũng nhiều không kém “danh sách cần làm ngay”. Điều này được thể hiện thông qua sự kỷ luật đáng khen để nói KHÔNG với những hoạt động không liên quan đến mục tiêu. Ông cho rằng những cơ hội lớn nhưng không phù hợp với Định hướng (khái niệm con nhím) của ta/công ty thì từ chối là việc làm thông minh.

Việc hiểu rõ được khái niệm con nhím của mỗi cá nhân/mỗi công ty là một khía cạnh khác mà mình sẽ không đi sâu vào trong bài viết này. Nhưng nếu chúng ta có những mục tiêu cá nhân ở các khía cạnh trong cuộc sống thì việc nói không với những cuộc gặp gỡ, sự kiện, dự án hay nhiệm vụ không liên quan là một cách hiệu quả để ta tiết kiệm thời gian và bảo vệ nguồn năng lượng để tập trung thực hiện những việc ưu tiên của ta.

Tạm ngưng gián đoạn và nghệ thuật từ chối

Từ chối bằng cách thiết lập các rào cản bảo vệ thời gian và năng lượng của chính mình. Timothy Ferriss truyền tải thông điệp rằng - ta phải học cách trở nên quyết đoán, biết nói "KHÔNG", bảo vệ không gian làm việc của mình và chủ động thiết kế các quy tắc giao tiếp để buộc những người xung quanh (sếp, đồng nghiệp, khách hàng, người thân hay bạn bè) không làm phiền ta bằng những việc vô nghĩa. Mục đích cuối cùng là tạo ra những khoảng thời gian trống chất lượng cao để tập trung dành năng lượng vào số ít những việc thực sự đem lại giá trị.

Phần 2: Chiến lược hành động

Có một câu chuyện kể rằng, Pablo Picasso nổi tiếng với khả năng hút cạn năng lượng của những người ông gặp. Cháu gái Marina của ông nói rằng ông ép mọi người như “bóp tuýp màu vẽ vậy”. Một người sẽ có một ngày tuyệt vời đi chơi với Picasso, sau đó họ về nhà lo lắng và kiệt sức, trong khi Picasso sẽ về xưởng và vẽ cả đêm, dùng toàn bộ năng lượng mà ông hút được từ họ.” - Tiểu sử Cuộc đời của Picasso của John Richardson.

Mình biết chắc một điều - mỗi người trong chúng ta đều có những "Picasso" trong cuộc sống. Có thể người đó sẽ vô tình hoặc là cố ý, nhưng họ sẽ khiến ta phải bận tâm vào những điều vô bổ, từ đó dẫn đến việc cạn kiện năng lượng của bản thân. Đó là điều mà mỗi chúng ta đều phải cân nhắc thật kỹ về việc nên giữ ai, loại ai ra khỏi cuộc sống. Điều đó không chỉ đúng với con người, mà còn áp dụng được trong công việc, sở thích, môi trường ta ở,…

Qua câu chuyện trên, mình nhận ra được có hai nguyên nhân chính làm rò rỉ năng lượng của bản thân. Cùng với đó là 5 cách bảo vệ, xây dựng và lan tỏa năng lượng mà mình đã, đang và sẽ tiếp tục ứng dụng - cải tiến để tạo ảnh hưởng tích cực đến các khía cạnh trong cuộc sống của mình như mối quan hệ, sức khỏe, thời gian, công việc và tài chính.

1. Nguyên nhân 1: Sự rò rỉ năng lượng do chính bản thân.

Nguyên nhân phổ biến nhất đó là do chính ta tự làm cạn kiệt năng lượng của ta chứ không phải do ai khác. Đó là do sự chú tâm hay suy nghĩ của ta vào những điều nằm trong Phạm vi Bận tâm, nó làm “tê liệt” hành động khiến việc xây dựng các kỹ năng để tăng năng lượng của ta bị ảnh hưởng nặng nề.

Mình đã nhận ra được điều này thông qua cuốn sách Vượt qua bản ngã của Ran Holyday - rằng Suy nghĩ và cảm xúc không thực sự là của ta. Bản thân hoàn toàn khác với Bản Ngã. Bản thân ta không phải là những suy nghĩ, lo âu, ảo tưởng hay câu chuyện cá nhân hào nhoáng của mình - mà đó chính là Bản ngã. Khi nhầm lẫn Bản thân với Bản ngã - những suy nghĩ đó khiến chúng ta tự nhốt mình vào đau khổ và những ảo ảnh do tâm trí tạo ra. Khi ta đắm chìm trong trầm cảm, sợ hãi hoặc tổn thương do thiếu thực tế thì ta đang ở "tần số rung động thấp". Bởi vì não bộ khó phân biệt được sự khác nhau giữa một sự kiện thực tế và một sự kiện được ta hình dung sống động trong đầu.

Giải pháp là HÃY THOÁT KHỎI SUY NGHĨ CỦA CHÍNH MÌNH! Thay vào đó hãy HÀNH ĐỘNG để kiểm chứng xem Thực tế có giống với những gì ta nghĩ hay không.

Mình sẽ không thể nào chủ động tăng được 10kg nếu mình cứ nghĩ mình không có thời gian, mình sẽ không thể trình bày trước hơn 100 cán bộ - giáo viên trong hội trường nếu mình nghĩ mình không thuyết trình tốt và nếu mình sợ hãi - nghĩ mình không đủ giỏi để làm một việc gì đó thì thật khó để mình đạt được những gì mình khao khát.

Khi ta hành động thì kết quả cho dù là thành công hay thất bại đi nữa thì ta cũng biết được thực tế là như vậy. Ta sẽ không biết được ta sẽ đạt được những gì khi ta vượt qua được cái tôi cá nhân!

Một câu hỏi được đặt ra “Là con người làm sao ta có thể không suy nghĩ được?”. Đúng vậy, ta sẽ khó để thoát khỏi suy nghĩ của mình, nhưng nếu có thì hãy suy nghĩ có chọn lọc - có chủ đích. Mình sẽ trả lời câu hỏi này bằng việc tư duy dựa trên những cách sau:

Cách 1: Xác định (hoặc nhận thức được) những điều nằm trong Phạm vi ảnh hưởng và điều gì nằm trong Phạm vi bận tâm. Tập trung toàn bộ Năng lượng và Thời gian vào Phạm vi ảnh hưởng. Bằng cách đơn giản đó là Liệt kê, càng chi tiết, càng rõ ràng thì ta càng có nhiều cơ sở để tư duy:

Phạm vi Ảnh hưởng: mô thức của mình, phẩm chất mình chọn để rèn luyên, làm sao để cải thiện kỹ năng giao tiếp tiếng anh, thói quen của mình,… Những cách giải quyết vấn đề thuộc trong 3 nhóm bên dưới đều nằm trong phạm vi ảnh hưởng của ta!

  • Trực tiếp kiểm soát - Các cách giải quyết vấn đề do chính ta tự làm tiêu tốn năng lượng: Rèn luyện những thói quen về “thành công cá nhân” như thói quen sống kiểu kiến tạo, bắt đầu bằng đích đến, ưu tiên điều quan trọng, chịu trách nhiệm, ngừng đổ lỗi, thiết lập giá trị cá nhân,…

  • Gián tiếp kiểm soát - Các cách giải quyết vấn đề do người khác làm tiêu tốn năng lượng: Bằng cách thay đổi phương pháp tạo ảnh hưởng với những thói quen về “thành công tập thể” như thói quen tư duy cùng thắng - tìm giải pháp có lợi cho cả đôi bên trong mọi tình huống, thấu hiểu người trước khi muốn được hiểu - xây dựng mối quan hệ dựa trên sự tin tưởng - chân thành, cùng tạo cách mới - kết hợp thế mạnh của mình với người khác để tạo ra những kết quả đột phá mà một cá nhân không thể tự làm được,…

  • Không thể kiểm soát - Các cách giải quyết vấn đề do ngoại cảnh tác động: Cách thứ nhất là Buông bỏ/Không quan tâm đến những điều đó. Cách thứ hai là Tự do lựa chọn mô thức: Thay đổi thái độ và phản ứng của mình trước tác nhân kích thích. Đồng thời phải luôn nhận trách nhiệm về phía mình trước những vấn đề đó. Thành thật chấp nhận chúng và học cách sống với chúng cho dù ta không hề thích chúng.

Phạm vi Bận tâm: suy nghĩ của người khác, không biết sếp có giao việc gấp cho mình nữa không, crush có đi chơi với anh khác hay không, anh bên kia có đang nhìn lén mình hay không, mở facebook xem nay có gì hấp dẫn hay không,…

Cách 2: Thiết lập ưu tiên và lập danh sách những việc cần ngừng ngay dựa trên nguyên lý 80/20. Theo các bước sau:

  • LIỆT KÊ - Xem trong từng vai trò của bản thân trong cuộc sống, như là một người làm thuê, là người bạn, là người chồng/vợ, là người con,…. có bao nhiêu nhiệm vụ cần phải làm, bước này không cần phải quá chi tiết, nhiệm vụ nào quá nhỏ thì có thể bỏ qua và coi như đó là một việc không quan trọng.

  • ĐÁNH GIÁ - Xem mức độ quan trọng của từng nhiệm vụ và xếp thứ tự ưu tiên.

    Điều quan trọng ở bước này chính là phân loại tất cả nhiệm vụ thuộc danh sách nào. Những việc cần ngừng ngay - chính là những việc được xếp ở hàng ưu tiên thấp nhất mà nếu ta làm nó thì sẽ ảnh hưởng đến những ưu tiên trên cùng.

    Đến đây bạn có thể không đồng tình vì bạn còn đang là một sinh viên hay một người làm công, nếu ngừng làm những việc đó (những việc không tạo nhiều giá trị (ví dụ: đi chợ) nhưng tốn thời gian và ảnh hưởng trực tiếp đến việc hoàn thành mục tiêu (ăn eatclean)) thì sẽ không có ai làm thay và mục tiêu sẽ không bao giờ được hoàn thành. Đúng, mình cũng đồng ý với bạn, đó là vấn đề hầu hết của những người không có người để ủy thác, nó sẽ có một cách giải quyết đó là bạn có thể chọn một cách khác giúp tiết kiệm thời gian và tài chính hơn hoặc cách khác là “Đi tìm nguồn lực bên ngoài trong Bước III (Tự động hóa)” của cuốn sách Tuần làm việc 4 giờ (Timothy Ferriss) mà bạn có thể tham khảo thêm.

Cách 3: Nội tại hóa tất cả mục tiêu mà ta muốn đặt ra và ép thời hạn hoàn thành thấp nhất dựa trên quy luật Parkinson khi đã cân nhắc tất cả nguồn lực.

2. Nguyên nhân 2: Sự rò rỉ năng lượng do người khác.

Nếu là người sống với tinh thần chủ động giống như Covey, thì mình sẽ nhận trách nhiệm hoàn toàn và ngừng đổ lỗi cho người khác. Một khi ai đó làm ta rò rỉ một trong bốn nguồn năng lượng thì đó là vì ta cho phép họ làm như vậy - ta cho phép họ làm tổn thương ta qua lời nói thiếu tôn trọng, ta cho phép họ gặp ta, ta cho phép những điều tiêu cực mà ta không thể kiểm soát từ họ làm ảnh hưởng đến ranh giới năng lượng của ta.

Vì vậy, việc Nhận diện người tiếp năng lượng cho ta và người hút năng lượng của ta là điều quan trọng. Nhưng quan trọng không kém đó là bằng cách tự thiết lập ra những Ranh giới để bảo vệ năng lượng sẽ giúp ta hạn chế bị ảnh hưởng từ những người có nguồn năng lượng không tốt xung quanh.

Cách 1: Thiết lập danh sách cách để từ chối (Học cách nói KHÔNG) với bạn bè, với sếp - đồng nghiệp và người thân.

Bước 1: Liệt kê (hoặc nhận thức) những hoạt động, sự kiện hay dự án không liên quan đến mục tiêu như:

  • Nhậu nhẹt vô ích, cuộc trò chuyện phiếm, đám giỗ - đám cưới mà không thật sự cần sự có mặt của bạn.

  • Các dự án mới nhưng không phù hợp

  • Lời mời từ cấp trên nhưng không trực tiếp ảnh hưởng đến công việc chung hay gắn kết nhau,…. và còn rất nhiều.

Bước 2: Thiết lập các lời từ chối.

  • Đầu tiên và quan trọng nhất: Luôn luôn trong tâm thế sẽ nói KHÔNG. (Nói không trước, rồi có thể cân nhắc thay đổi sau)

  • Hôm đó con không sang dự nhà mới của bác được vì con có lịch học tiếng Anh. (Sẽ không có lịch học nào cả, nhưng đó là khoảng thời gian rảnh ta muốn dành để gặp một người có chung thói quen học tiêng anh với ta hoặc là không có bận gì cả. Nhưng nếu đồng ý đến bữa tiệc đó, ta có thể tiếp nhận những thông tin không hữu ích hoặc tiếp tục đồng ý uống vài ly đến 5 lon 7 lon bia từ những người khác và có thể ảnh hưởng đến cả ngày hôm sau của ta)

  • Thứ 5 em phải làm báo cáo cho xong để thứ 6 học tiếng Anh nên không đi đá bóng với [đồng nghiệp] được ạ,….

Qua kinh nghiệm bao lần nói đồng ý để rồi phải hối hận sau khi tham gia một sự kiện nào đó khiến mình tiêu tốn thời gian và năng lượng nhưng không giúp ích được cho mục tiêu cá nhân và cả cho người mời đó. Mình nhận ra rằng phần lớn những lời mời trực tiếp hay trực tuyến từ người thân thiết, thì ta sẽ có xu hướng là đồng ý ngay vì sợ người khác buồn hay thất vọng về mình. Không biết bạn có giống như mình hay không. Nhưng nếu ta có một danh sách sẵn những cách từ chối khéo khi chưa cân nhắc được tại thời điểm nhận lời mời đó có nên tham gia một sự kiện hay không, thì đó là một điều thực sự cần thiết. Ta có thể sợ rằng danh sách đó có thể khiến ta không trung thực, nhưng thực chất, ta sẽ lập một danh sách cách từ chối những sự kiện trong bước 2 để bảo vệ và thật sự dành thời gian & năng lượng cho mục tiêu của ta.

Một khi ta quyết định đồng ý với những sự kiện nào đó không hữu ích thì ta đang tiêu tốn thời gian và năng lượng, khiến ta bỏ qua cơ hội để thực hiện những việc ưu tiên cần hoàn thành.

Cách 2: Thiết lập tuần lễ ăn kiêng thông tin (ít nhất 5 ngày mỗi tuần)

Timothy Ferriss ví Thông tin cũng giống như thức ăn, nếu ta không kiểm soát cho việc “ăn kiêng thông tin” thì não bộ của ta cũng sẽ không khỏe mạnh - như cơ thể của ta khi được thu nạp bởi những nguồn thức ăn không lành mạnh, từ đó ảnh hưởng trực tiếp đến việc đạt được mục tiêu.

Bằng cách đó là:

  • Bỏ qua có chọn lọc. Bất kỳ thông tin nào không ảnh hưởng trực tiếp đến việc hoàn thành mục tiêu thì không cần phải tiếp nhận.

  • Thực hành “Tuần lễ Ăn kiêng thông tin”: tất cả mọi hoạt động như đọc sách, xem podcast, truy cập mạng xã hội, … đều phải phục vụ cho việc hoàn thành mục tiêu, còn nếu không thì loại bỏ ngay.

Thông điệp cốt lõi

Qua nội dung đã trình bày, mình kết luận rằng: Chúng ta không thiếu thời gian, chúng ta chỉ thiếu năng lượng.

Điều chúng ta cần làm để bảo vệ, xây dựng và lan tỏa năng lượng cá nhân đó là:

Thứ nhất: Sống với tinh thần khắc kỷ - nhận biết được những vấn đề xảy ra trong cuộc sống là thuộc hoàn toàn quyền kiểm soát, thuộc một phần quyền kiểm soát hay không thuộc quyền kiểm soát của ta.

Thứ hai: Chuyển trọng tâm của cuộc sống sang Phạm vi Anh hưởng, không quan tâm đến những điều nằm trong phạm vi bận tâm.

Thứ ba: Phát triển 4 nguồn năng lượng quý giá của bản thân, bằng cách Xác định được ưu tiên quan trọng nhất, Nội tại hóa mục tiêu, đặt thời hạn hoàn thành ngắn nhất trong nguồn lực, thiết lập các giới hạn bảo vệ năng lượng, thoát khỏi suy nghĩ của bản thân và hướng đến Hành động miệt mài cho đến khi đạt được kết quả.

Cam kết và giữ cam kết!

Mình biết những việc trên sẽ rất khó đối với mình và bất kỳ ai.

Ta là người chính trực hay trông có vẻ là người chính trực?

Câu hỏi này quyết định vào việc ta có Nghĩ đúng dựa trên những điều ta đã hiểu, Nói đúng những gì ta nghĩ và Hành động theo đúng những gì ta đã nghĩ & nói để trở thành người ta muốn trở thành hay không.

Cam kết và giữ được cam kết chính là điều cốt lõi của Phạm vi Ảnh hưởng. Nếu cam kết của mình với chính mình và người khác, giữ sự Chính trực của mình dành cho những cam kết ấy thì khi đó mình sẽ nhất quán từ trong ra ngoài. Mình tin điều này sẽ mang lại sự hài lòng trong cuộc sống.

Nếu bạn tin những việc cần làm ở trên sẽ giúp bạn có được nguồn năng lượng tốt nhất, từ đó đạt được những thành tựu to lớn trong các khía cạnh mối quan hệ, sức khỏe, thời gian, công việc và tài chính - thì hãy cùng mình thực hành nhé.

Cảm ơn bạn đã đọc hết bài viết!

Hẹn gặp lại.

Phụ lục

Trong bài viết là tổng hợp nội dung của mình từ hành trình đọc và ứng dụng những nội dung cốt lõi liên quan đến chủ đề bảo vệ, xây dựng, lan tỏa Năng lượng cá nhân và sử dụng Thời gian hiệu quả từ 5 cuốn sách: Chủ nghĩa Khắc kỷ (William B. Irvine), 7 thói quen hiệu quả (Stephen R. Covey), Đi tìm lẽ sống (Viktor E. Frankl), Tuần làm việc 4 giờ (Timothy Ferriss), và Sức mạnh của toàn tâm toàn ý (Jim Loehr & Tony Schwartz).

Và mình trình bày lại theo một cách mà mình nghĩ sẽ hữu ích với bạn và bạn có thể lựa chọn nội dung phù hợp để áp dụng - dù bạn là sinh viên, người đi làm, hay một người đang trên hành trình xây dựng cuộc sống theo cách của riêng giống mình.

Đồng thời mình có sử dụng AI để tìm kiếm thêm những thông tin và giúp cho câu văn của mình trở nên mượt mà hơn, nhưng điều này không quan trọng vì thông điệp chính từ bài viết của mình và ý nghĩa của những nội dung trong các cuốn sách vẫn sẽ không bị thay đổi. Nếu có điều gì mình trình bày chưa đúng từ những nguồn tài liệu như bạn đã kiểm chứng thì đó chính là do sai sót không cố ý của mình.

Doan Arlo
Tác giả
Doan Arlo

Chào bạn, mình là Minh Đoàn - là giáo viên STEM & Robotics với một sở thích nhỏ là viết. Đó là cách mình lưu giữ những câu chuyện riêng, trải nghiệm thú vị và hệ thống lại những điều ấn tượng trong cuộc sống. Hy vọng bạn có thể tìm thấy một chút niềm vui khi đọc blog của mình.

Đọc tiếp